Sáng nay tôi đi bộ lâu hơn mọi ngày. Không phải vì rảnh, mà vì tự nhiên thấy mình không muốn lao vào nhịp quen thuộc quá sớm. Thành phố vẫn vội, nhưng nếu mình bước chậm hơn một nhịp, mọi thứ bỗng có viền mềm hơn.
Tôi thấy một người bán hoa ngồi buộc lại bó cúc trắng. Thấy nắng nằm trên vai áo người qua đường. Thấy lòng mình, sau nhiều hôm căng như dây đàn, cuối cùng cũng chịu thả lỏng.
Có lẽ chúng ta không cần ngày nào cũng rực rỡ. Có những ngày chỉ cần đủ hiền để mình không làm đau chính mình. Vậy là được.
