Tôi từng nghĩ điều gì không gọi tên được thì sẽ khó giữ. Sau này mới hiểu, có những cảm xúc nếu cố gọi tên quá sớm sẽ mất đi phần trong trẻo nhất.
Một nỗi buồn nhỏ, một niềm vui không rõ lý do, một lần nhớ ai đó nhưng không muốn nhắn tin. Tất cả đều có quyền được tồn tại mà không cần lập tức trở thành câu chuyện.
Tối nay, tôi để vài điều không tên ngồi cạnh mình. Không hỏi, không đẩy đi. Chỉ rót thêm nước, bật một bản nhạc thấp, và thấy chúng cũng không còn nặng như lúc đầu.
